Nhìn đời thấy nhiều nghịch cảnh
Lẽ thường nào bao phủ lấy tình ta
Suốt một kiếp thề chung thuỷ
Phút yếu lòng phản bội lại tình yêu
Người nói yêu ta mãi mãi
Nhưng lúc ngày ta nghe thật xót xa
Tại sao yêu người đến thế
Để bây giờ lặng lẽ ngâm đắng cay
Chén rượu đầy rồi cũng cạn
Men say nào cho ta quên niềm đau
Uống cho say mong quên hết
Chỉ muốn quên sao lòng lại thêm nhớ
Vẫn biết em không xứng đáng
Với tình yêu tôi trọn đời trao em
Giọt cay nào trên khoé mắt
Giọt đắng nào đang thấm vào con tim
Chân liêu xiêu về lối cũ
Cháy ruột gan thấy lại kỉ niệm xưa
Ngày tháng dài buồn lặng lẽ
Chẳng nhớ nổi đoạn đường cách xa nhau
Biết giờ em vui duyên mới
Chỉ mình anh sống với nỗi cô đơn
Chữ tình trong em đã hết
Nghĩa đôi mình cũng đã dần nhạt phai
Hạnh phúc nào anh có được
Kí ức nào anh chôn giấu niềm đau.
Từ cái ngày nghe tin sét đánh
Anh phải tập cuộc sống không có em
Bắt đầu lại một cuộc đời mới
Liệu điều đó có quá khó không em ?
Sáng đợi chờ giọng nói quen thuộc
Đêm kiếm tìm lại hơi ấm nồng nàn
Ngày tập quen những điều xa lạ
Đêm lại về ôm trọn nỗi cô đơn
Khi mọi thứ trở nên vô nghĩa
Đánh mất đi cả chính linh hồn mình
Anh tìm được con người đã mất
Khi vết thương lành theo năm tháng
Anh hiểu rằng lỗi chẳng do ai
Chỉ trách mình có duyên không có phận
Đừng nhìn lại quá khữ ngày qua
Anh sẽ luôn chúc em được hạnh phúc
Anh luôn vui khi thấy em cười
Rồi hạnh phúc cũng sẽ tìm đến anh.
Khi con đường có nhiều ngã rẽ
Có bao giờ biết trước được tương lai
Luôn bế tắc đi tìm phương hướng
Lòng bộn bề với câu chuyện mưu sinh
Đành gác lại nhiều mộng ước
Bước chân vào cuộc sống bôn ba
Quẩn quanh ngày với sô bồ hối hả
Phút yên bình quý giá biết bao
Tháng ngày trôi cướp đi tuổi trẻ
Khi bạc đầu hổi tưởng lại ngày qua
Chợt gượng cười những giọt lệ se cay
Trực trào tuôn trên đôi mắt u buồn
Thời gian trôi đâu thể quay về
Chuyện đã qua sao có thể trở lại
Bao dòng chữ viết rồi lại xóa
Anh chẳng hiểu được mình muốn điều gì
Em bước tới mang bình mình đến
Xua tan đi những giá lạnh ngập tràn
Hai ánh mắt vô tình chạm nhẹ
Anh mỉm cưới che giấu sự ngại ngùng
Thấy em ít cười làm anh bối rồi
Có điều gì đang ấn chứa trong em ?
Người con gái hiền lành nhân hậu
Pha một chút bướng bỉnh tuổi đôi mươi
Anh đâu muốn gặp em vào lúc đó
Khi trong anh còn nhiều điều nghĩ suy
Anh chưa thể quên hình bóng cũ
Chưa thể trao em trọn vẹn cả con tim
Dù rất muốn nhưng đành kìm nén
Xin lỗi em , người đi ngang đời anh.